Từ ngày đưa cụ đi , cũng chẳng thấy khá khẩm hơn , mặc dù cũng đã tận tâm với cụ , đc cái e Quít dạo này lớn lên trông thấy , và quấn mình ghê , hôm trước đá cho phát đau thế , e nhìn thấy mình là lỉnh đi , nhưng mà mấy hôm nay huýt sáo cái lại chạy ra ngay hehe , mấy a e đang bàn nhau trồng thêm mấy khóm giềng , xả để mà lỡ e ấy có bề gì thì còn đem ra mà dùng đc !!!

Có cuộc đối thoại nào dài hơn cuộc đối thoại vs bản thân. Và sao cái đứa đấy nó lắm lĩ lẽ và cảm xúc đến thế hả zời….

Bài khấn Valentine


Lạy bát phương trời
Lạy mười phương phật
Lentin nhập mật
… Sấm chớp giần giật
Bão tố phong ba
Gió thổi bay hoa
Quà rơi lả tả
Mưa to sóng cả
Nước dâng đường phá
Ba má phong tỏa
Nhà em mất khóa
Xe máy bị pan
Điện mất tràn lan
Con xin đăng đàn
Người buộc dây oan
Bọn nó từng đoàn
Ở nhà tự kỷ
Tiền bạc đỡ phí
Hú hí sinh hư
Hỏng cả củ từ
Nát đời cô bé
Nhỡ đâu bọn trẻ
Không muốn sinh ra
Làm khổ cả nhà
Khẩn nguyện thiết tha
Mong người chấp thuận
Như con là chuẩn
Khóa kín cửa phòng
Chẳng nhớ chẳng mong
Rửa sạch cỗ lòng
Đăng đàn cầu đảo
Những đứa bố láo
Bảo con hãm tài
Cái lọ cái chai
Thối tai đứt dép
Trời ơi làm phép
Cầu đảo nghiệm linh
Kẻ nào lụy tình
Đều là hỏng hết
Cầu đảo hơi mệt
Con đi xuống đây
Mẹ mướp phây phây
Đợi ngay đây nhá.=))

—st—

Cuộc đời đâu chỉ có cho và nhận…

Góc Tối - Phim ca nhạc (by kuccu1711)

đời ko ai xấu

.
Ừ tôi LÙN đấy, thì đã sao?
Cửa cao cửa thấp cứ đi vào,
Người ta cộc đầu nên nhăn nhó,
Tôi đây tươi tỉnh, thấy thế nào??
.
Ừ tôi ĐEN đấy, thì đã sao?
Tại sao nhìn thấy cứ chê nào?
Bọn Tây nhìn thấy cứ tự hỏi..
Da đẹp như thế, làm thế nào??
.
Ừ tôi GẦY đấy, cũng có sao?
Tuy rằng xương chẳng dính thịt vào,
Nhưng mà mọi người sao biết nổi?
Những chỗ không xương, thịt dồi dào
.
Ừ tôi BÉO đấy, thì làm sao?
Người ta thích thế, muốn thế nào?
Thân ta ta bước, đời rung chuyển..
Như vậy chẳng phải quá tự hào??
.
Ừ tôi VẨU đấy, thì đã sao?
Răng tôi đi trước, tránh bụi vào!
Thử hỏi mọi người sao có thế..
Chưa thấy mặt đâu, đã thấy chào?
.
Ừ tôi GIÀ đấy, thì có sao?
Làm gì có ai trẻ mãi nào..
Tôi thì đi trước hai, ba bước,
Làm anh làm chị, các em chào
.
.
.

Con thìn đã tới đuổi con miêu :D
Chúc cô chúc cậu cứ nhiều nhiều :D
Hạnh phúc nơi nơi không kể xiết :D
Tiền bạc rủng rỉnh thoải mái tiêu :D

cuong205a:

looks great

cuong205a:

looks great

cuong205a:

Thường nghe”Việc quay cóp cốt ở nhanh tay, Photo giỏi cũng tùy từng địa điểm… Như lớp ta từ trước, Vốn xưng hùng xưng bá đã lâu. Bàn 1, bàn 2, bàn 3 đã chia, Phong cách đôi khi cũng khác. Từ Hình học, Giải tích, Đại Số… bao lần ra hàng thu nhỏ; Cùng Triết Mác, Hữu cơ, Từ trường… mỗi môn hùng cứ một năm; Tuy kĩ thuật có lúc khác nhau, Song phương pháp lần nào cũng có. 

cuong205a:

Thường nghe”
Việc quay cóp cốt ở nhanh tay, 
Photo giỏi cũng tùy từng địa điểm… 
Như lớp ta từ trước, 
Vốn xưng hùng xưng bá đã lâu. 
Bàn 1, bàn 2, bàn 3 đã chia, 
Phong cách đôi khi cũng khác. 
Từ Hình học, Giải tích, Đại Số… bao lần ra hàng thu nhỏ; 
Cùng Triết Mác, Hữu cơ, Từ trường… mỗi môn hùng cứ một năm; 
Tuy kĩ thuật có lúc khác nhau, 
Song phương pháp lần nào cũng có. 

3nglish:

Fuck các bạn =))
nếu các bạn muốn được fuck thì reblog mạnh tay vào :))

3nglish:

Fuck các bạn =))

nếu các bạn muốn được fuck thì reblog mạnh tay vào :))

(via cuong205a)

CON ẾCH VÀ NỒI NUỚC LẠNH

Cái nồi nước đó không hề đậy vung và rồi được để lên một cái bếp.

Ban đầu, nước vẫn còn lạnh thì chú ta không hề có phản ứng gì. Sau đó, nước cứ từ từ ấm dần lên, nhưng chú ta không hề để ý được đến điều đó. Tại sao ư? Tại vì nhiệt độ của nồi nước tăng lên từ từ và khiến chú ta quen với điều đó.
Càng về sau, nồi nước càng tăng nhiệt độ, nhưng chú ếch vẫn không hề để ý đến điều đó vì nhiệt độ chỉ tăng từ từ mà thôi.

Đến khi nước sôi thì chú ta mới bắt đầu cảm thấy không thoải mái, nhưng lúc này đã muộn rồi. Chú ếch đã được luộc trong nồi nước đó.

Đây là một câu chuyện kinh điển về sự thay đổi. Vì nồi nước cứ nóng dần dần khiến chú ếch không hề để ý đến và cuối cùng là bị chết trong nồi nước sôi. Giả sử, nếu thả chú ếch đó vào nồi nước khi nước đã nóng rồi và cũng không đậy vung thì chắc hẳn chú ếch sẽ cố mà nhảy ra cho được.

Cuộc sống con người cũng thế. Chúng ta đã quen với những việc thường ngày đã xảy ra và không hề muốn thay đổi, hay thậm chí sợ sự thay đổi, sợ tiếp nhận cái mới. Nhưng thực tế thì cuộc sống của chúng ta thay đổi hàng ngày và nếu chúng ta không chú ý đến thì cũng lại đã quá muộn.

Còn khi đối diện với một sự thay đổi rõ rệt thì khi đó ta cuống lên, ta sợ. Liệu khi đó ta có thể đối diện được với sự thay đổi hay không? Ta có thể chấp nhận sự thay đổi hay không? Khi đó có là quá muộn không?

Hãy luôn chuẩn bị sẵn sàng cho mọi sự thay đổi.
Hãy nhìn nhận cẩn thận mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình.
Hãy đối diện và chấp nhận những thay đổi đang diễn ra để bản thân thay đổi theo nó cho phù hợp.

-Sưu tầm-